Vườn xưa

12/11/2017 11:34

Theo dõi trên

Nhà cháu ở sau nhà tôi, không có bờ rào ngăn cách, bước qua một luống khoai là gặp nhau rồi. Cháu là con út, ngày tôi đi bộ đội cháu còn nhỏ xíu. Hôm nay gặp lại nhau sau mấy chục năm xa, trong tiếng nhạc đám cưới xập xình, cháu ghé tai tôi thì thầm: Với cháu, lúc nào cậu cũng là thần tượng.



(Ảnh minh họa)

Bỗng nhớ đến cồn cào cái vườn cây như là chung của hai nhà. Cây ổi bên phía vườn nhà cháu trái nhỏ nhưng rất ngọt, thân và cành cây nhẵn bóng lên vì trẻ con suốt ngày trèo tìm quả và đùa nghịch. Góc vườn bên nhà tôi có một cây đào. Năm nào cũng vậy, cứ khoảng sau rằm tháng chạp là tôi thắc thỏm mong gió bấc về, chờ mưa phùn xuống, mắt chăm chăm cắm vào từng cành đào khẳng khiu, để rồi sướng phát điên khi thấy những chiếc nụ hồng đầu tiên bật nhú.

Ngày 29 tết có đôi bạn trẻ ra vườn, cùng chọn một cành đào có nhiều nụ mang về, thầm ước sáng mùng một tết sẽ nở rất nhiều hoa. Trong phút giây bồng bột, chàng trai mới lớn lấy hết can đảm, đưa bàn tay lên gạt nhẹ những hạt mưa xuân vương trên tóc người bạn gái. Em nói vội trong hơi thở gấp: Về thôi anh, kẻo có người nhìn thấy! Và hai má em chợt ửng hồng lên như cánh hoa đào.

Hôm nay gặp lại cháu, tôi bâng khuâng sống lại những khoảnh khắc thần tiên của mối tình đầu vụng dại thơ ngây. Làm sao quên được ngày xuân ấy, mảnh vườn, cây ổi, cành đào và người con gái ấy?

Tôi hỏi: Chuyện tình của cháu thế nào? Cháu vỗ vào vai thiếu phụ ngồi bên: Tình yêu của cháu đây, hai đứa cũng nên duyên từ mảnh vườn chung hai nhà cậu vừa nhắc đấy!

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa...

Lê Trọng Hà

Bạn đang đọc bài viết "Vườn xưa" tại chuyên mục Văn hóa - Văn nghệ. Chuyên trang của Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển.