Trước đây chưa có điện lưới và máy móc, việc chế biến miến dong được người dân làm hoàn toàn thủ công bằng tay và các loại dụng cụ tự tạo. Quá trình gồm các công đoạn khá phức tạp và mất nhiều thời gian, công sức nên đòi hỏi nhiều lao động (thường là cả gia đình tham gia). Đặc biệt, muốn làm được sợi miến ngon có độ trắng, độ dai thích hợp thì người làm phải rất tinh ý chủ yếu dựa vào kinh nghiệm được tích lũy từ lâu.

Nghiền bột dong: Sau khi rửa sạch, củ dong được đem xát thành bột. Ngày xưa chưa có máy móc nhưng người Sán Chỉ đã tư chế tạo ra một dụng cụ để nghiền củ. Người ta đóng một cái hộp hình chữ nhật dài để ngỏ một đầu có chốt hãm. Bên trong gắn một trục gỗ tròn nối liền hai đầu hộp, giữa trục gắn thêm các lá thép để cắt củ. Bên ngoài hộp lắp hai vòng bi và hai cánh quạt bọc đầu trục gỗ. Người ta nối thêm một bánh đà đạp chân tạo lực đẩy hai cánh quạt quay làm trục gỗ chuyển động, các lá thép hoạt động và củ dong được cắt nhỏ dần. Công đoạn này khá lâu và thường là do người đàn ông trong gia đình đảm nhiện. Cho đến khi củ dong bị nghiền nát thì người ta chắt lấy phần tinh bột và bỏ phần bã nuôi lợn. Sau đó, phần tinh bột được đổ vào một cái chum để khoảng 02 tiếng cho bột lắng xuống đáy chum thì gạn nước đi. Lúc này thì kết thúc việc nghiền bột.
Lọc bột dong: Quá trình lọc bột dong đóng vai trò quan trọng quyết định độ trắng, độ bóng của miến. Đặc biệt, phải lọc thật kỹ thì mới có thể loại bỏ được sạn lẫn trong bột dong. Miến dong ngon không thể có sạn. Để lọc bột, trước hết người ta cho bột vào những cái chum sành to rồi đổ nước vào, lấy cây gỗ tròn dài đánh đều cho bột hoà tan vào nước. Đợi cho bột lắng xuống đáy chum, nước trong thì đổ nước đi và bóc lấy phần bột, vò mịn. Phải bỏ khoảng 02cm bột đáy vì nó có chứa rất nhiều sạn. Trung bình mỗi ngày lọc từ 02 - 03 lần như vậy và việc lọc bột được tiến hành trong 05 - 07 ngày mới kết thúc. Bột sạch phải có màu trắng, mịn, không lẫn sạn thì đạt yêu cầu.


Bảo quản và tiêu thụ: Miến khô được buộc túm vào bằng sợi miến cất ở nơi cao, thoáng gió. Mỗi một túm miến khoảng 01kg. Chế biến bằng thủ công như vậy nên năng suất không cao dù chất lượng miến được đảm bảo. Mỗi ngày, người Sán Chỉ ở Húc Động chế biến ra 30 - 40kg, cả vụ làm được hơn 100kg miến khô.
Thường, miến được dùng chủ yếu để chế biến món ăn hàng ngày. Người ta nấu canh miến với rau hẹ trồng trong vườn. Một số thì được mang đi chợ huyện Bình Liêu bán để mua các thứ cần thiết khác như thịt, gà, lợn con… Giá thành khoảng 4đồng/kg (trước năm 1986). Tuy nhiên, do điều kiện giao thông đi lại khó khăn nên mỗi lần đi mất khá nhiều thời gian, công sức. Mặt khác ở chợ huyện nhu cầu tiêu thụ không lớn nên phải có khi phải mang sang các huyện lân cận nên số miến mang bán không nhiều. Do vậy, ở thời điểm này, miến dong không có điều kiện trở thành một mặt hàng có giá trị cao giúp cho người dân tăng thêm thu nhập và cải thiện cuộc sống còn nghèo đói.
(Theo Langvietonline.vn)