Giới thiệu chùm thơ của cô giáo Đậu Thanh Hiếu

31/08/2021 10:48

Cô giáo Đậu Thanh Hiếu hiện nay đang là giáo viên dạy văn cấp 2 Trường THCS Xuân Lâm, thị xã Nghi Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Cô sinh ra và lớn lên trên mảnh đất xã Các Sơn, một vùng quê bán sơn địa nằm ở phía Tây Bắc của huyện Tĩnh Gia (nay là thị xã Nghi Sơn), mảnh đất từng được Nhà nước phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang.

thanh-hieu-1630379731.jpg
Tác giả Đậu Thanh Hiếu. Ảnh: NVCC

GIẤC MƠ NHÂN LOẠI

Đã bao ngày ta chung một giấc mơ

Một thế giới sạch bóng thù Covid

Một sớm mai, ngày tựu trường tíu tít

Phố xá đông vui, nhịp sống cũ quay về...

Con xin làm cụm cỏ ven đê

Nghe đất mẹ, vỗ về ru khóm lá

Đường về quê sao mà xa... đến lạ

Mỏi cánh chim bay, dõi mây biếc chân trời

Gắng lên nào, cho nước mắt thôi rơi

Thầm tiễn biệt người thân...nơi chín suối

Lặng lẽ, đơn côi trong tro tàn nguội lạnh

Tan tác, đau thương, đâu đất nước an lành?

Ta mơ ngày: đại dịch qua nhanh!

 

                                                TÂM SỰ CÔ GIÁO THỜI COVIT

                                                      Em đừng cười khi cô giáo bán rau

Cá, mắm, tương cà, vịt gà, quần áo...

Cái nghiệp nặng đè bởi miếng cơm manh áo

"Chuột chạy cùng sào", thời "bao cấp" đâu xa?

Gặp cô ngoài đường, em đừng có xuýt xoa

Cô biến hóa lúc thầy, khi thợ

Duyên dáng trước trò vẫn là duyên nợ

Tất bật,lo toan, giờ tan sở giống bao người

Gặp cô lúc nào, xin em cũng vui tươi

Không phán xét, đừng nói lời có cánh

Tình yêu nghề vẫn cho cô sức mạnh

Gác hết ưu tư, mơ những giấc mơ hồng

Người lái đò trăn trở bởi lòng sông

Nước có xuôi cho thuyền êm lái

Sóng trào dâng cho lòng e ngại

Mỗi quyết định, công văn đọc lại thấy bồn chồn

Mắt cô buồn khi mỗi hoàng hôn

Bao toan tính cho bộn bề cuộc sống

Kiến thức kia như là biển rộng

"Vượt cấp", "nâng lương", thăng hạng"... quẩn quanh đầu.

Ai bảo cuộc đời là những bể dâu

Cô kiêu hãnh cưỡi đầu ngọn sóng

Mắt em thơ soi trời trong gió lặng

Cho bình yên tìm đến bến sau cùng!

*** Tặng em gái Diệp Đậu và những đồng nghiệp thân yêu.

 

LỜI TẠM BIỆT

Ôm anh đi em, nơi tuyến đầu đang gọi!

Ôma đi con, khi hết dịch ba về!

Đồng đội ba chờ, hành lý đã lên xe

Mặt trận lớn, khẩn cầu ngành y tế

Áo trắng blouse có bao giờ đẹp thế ?

Nhẹp ướt mồ hôi, tóc bết, mắt thâm quầng

Lớp cỏ ven đường, ba nằm tạm, nghỉ chân

Và chợp mắt dù chỉ là dăm phút

Đồng đội ba chẳng lơ là một chút

Túc trực ngày đêm, tư thế sẵn sàng

Mũ trùm đầu, kính bảo hộ, khẩu trang...

Bộ quần áo bức mồ hôi, ngộp rát

Bác sĩ là người thân, là siêu nhân, cửu vạn

Cấp cứu bệnh nhân, khuân vác, chuyển đồ

Người truyền, tiêm ; người viết phiếu, ghi tên...

Cùng góp sức xông pha vào trận tuyến

Tự hào thay những đoàn quân tình nguyện

Những bạn trẻ sinh viên, những điều dưỡng chuyên cần

Họ một lòng chung chiến trận, xả thân

Họ đem cả thanh xuân, đổi ngày mai tươi mới

Con có nghe tiếng còi xe đang gọi

Đồng đội ba bước tiếp bước lên đường

Tạm biệt con, ba đến với chiến trường

Một đêm trắng cho ngày dài, rồi đêm trắng…!

Con biết không, có nụ cười…

khiến nhiều người bật khóc

Chàng thanh niên xuống tóc chẳng lên chùa

mà để chi viện về.. tuyến lửa Bắc Giang

Sống hết mình vì cái nghiệp đã mang

Không an dưỡng tuổi già, một cựu bác sĩ

dấn mình xông pha trận mạc

Đồng đội ba có người lả đi vì khát

Đôi bàn tay, bệch trắng đã bao ngày

Nói nhiều rồi, thôi ba phải đi đây !

Vì đất nước, đợi ngày ba trở lại

Trận chiến này, sẽ không là mãi mãi

Trái tim ngành y, chung ý chí diệt thù

Đến khi nào, quét sạch bóng Cô vi

Đất nước gồng mình trong thời khắc lâm nguy

Người chiến sĩ khắc tim mình: Y ĐỨC

Chiến đấu hết hôm nay, dẫu ngày mai kiệt sức

Xứng lòng tin: TỪ MẪU- của bao người.

 

MỘT THỜI NHUNG NHỚ

Đến khi nào, tụ tập đủ như xưa

Một lũ loi choi, đầu làng cuối xóm

Đêm trăng sáng, đua nhau tìm đom đóm

Cãi om xòm, trò tìm trốn giữa đêm khuya

Chiếc kẹo ngọt giòn, bé tí, cũng đòi chia

Cắn một góc, có đứa cười, đứa khóc

Tranh củ khoai,vỏ sần sùi, chẳng bóc

Tóc vàng hoe, nhặt thóc vãi rang giòn

Có cơn mưa nào xối xả, cứ từng cơn

Một chiếc aó mưa, dăm cái đầu chụm lại

Gió trêu ngươi, tốc hoài chiếc mái

Những cái đầu bết lại nước ròng rơi

Ta nhớ hoài màu mực tím mồng tơi

Hương hoa dẻ, gọi mời nơi góc lớp

Mắt rưng rưng, mở tròn xoe chớp chớp

Tối ham chơi nên quên cả học bài

Ôi, cái thời chẳng phân biệt gái trai

Vào trận chiến, vẫn tranh tài phút cuối

Cũng nhảy dây, cũng trèo cây, bắn phốp

Cũng nùn rơm, đốt cỏ, má lem hồng

Ôi, cái thời chung cả lũ tắm sông

Ta khúc khích, tay khua dồn tung tóe

Ai cho tôi, ngược về thời thơ bé ?

Nghe xôn xao, trong khóe mắt cay xè…

Ta trở về, chân chạm cỏ triền đê

Nghe mát lạ, lâng lâng niềm nhung nhớ

Hương thời gian thoảng trong từng hơi thở

Tuổi thơ ơi, trang kí ức xanh màu.

 

MÀ THÔI

Có những kẻ suốt đời

Tìm cho ra sự thật

Nhưng có điều bí mật

Không nên biết bao giờ

Yêu rồi ghét bất ngờ

Nói chỉ là cái cớ

Đời cho ta duyên nợ

Hóa dại khờ, an yên?!

Thà là kẻ khùng điên

Mặc đời, ai gian dối

Biết nhiều chi thêm tội

Kệ thói đời như vôi.

Đậu Thanh Hiếu
Bạn đang đọc bài viết "Giới thiệu chùm thơ của cô giáo Đậu Thanh Hiếu" tại chuyên mục Văn hóa - Văn nghệ. Chuyên trang của Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển.
Diep

Diep

15:58 01/09/2021

Cô giáo tôi đó mọi người ạ

Nguyễn Thị Bích Hường

Nguyễn Thị Bích Hường

13:23 01/09/2021

Tuyệt vời! Thơ nói được tình cảm sâu sắc, những đề tài không dễ nói bằng thơ đã được truyền từ trái tim nhân hậu và ngôn ngữ tinh tế!

Hương lê

Hương lê

11:27 31/08/2021

Cô Hiếu thật tuyệt vời ạ