
Trong khói sóng mênh mông
Tôi xin được bắt đầu bài viết này bằng sự kiện trận đánh ghi dấu chiến tích của quân dân Long Mỹ (một huyện của tỉnh Hậu Giang) cách đây nửa thế kỷ.
Năm 1967, có thể nói trận giao tranh với quân chủ lực Thanh Thủy - Xẻo Giá (nay thuộc ấp 7, xã Vĩnh Viễn) là cuộc đối đầu mất còn của người dân nơi đây với ngụy quyền Sài gòn cũng không có gì quá lắm, bởi cho đến hôm nay, nhiều nhà tổng kết lịch sử chiến tranh vẫn không lý giải nổi vì sao với lực lượng chủ lực, binh hùng tướng mạnh, được trang bị vũ khí đến tận rang, với những phương tiện chiến tranh hiện đại nhất lúc bấy giờ vẫn không xóa sổ được “cái chấm đỏ” cộng sản nhỏ xíu trên bản đồ tác chiến nằm kề chi khu Chương Thiện, nơi từng đặt đại bản doanh của chiến dịch “nhổ cỏ U Minh” của quân thù.
Hồi tháng 3 năm nay, một đoàn cán bộ gồm các tướng lĩnh, sĩ quan, lãnh đạo tỉnh Hậu Giang đã trở lại với mảnh đất thấm máu đồng đội năm xưa, mảnh đất đã từng đùm bọc cưu mang họ trong những tháng năm ác liệt nhất để khánh thành nhà bia tưởng niệm chiến thắng trận chiến huyền thoại này.


Hôm ấy là ngày 15 tháng 3, chúng tôi tháp tùng đoàn xuôi dòng Kinh 5 về thăm chiến trường cũ, lục bình ken đặc sông, dòng sông trãi dài một màu xanh ngút mắt. Đại tướng Phạm Văn Trà - nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, vị tướng già dạn dày trận mạc dường như không nén được cảm xúc khi đặt chân lên vùng đất đã từng thấm đẫm máu xương của đồng chí đồng đội mình.
50 năm trước, chỉ trong một ngày thôi cả vùng đất này bị biến thành nơi hoang địa bởi pháo bầy, bom đạn, chỉ một ngày thôi có 100 người là cán bộ chiến sĩ và nhân dân nơi đây đã vĩnh viễn nằm xuống trong trận đọ sức với quân thù.
Chú Tư Bắc - một nhân chứng sống trong trận đánh này kể lại rằng số liệt sĩ hy sinh trong trận đánh lúc ấy phải đưa về chôn trong 5 nghĩa trang, có những hố công sự bị bom chụp nát bấy hết cả, phải dùng tăng hốt lên rồi tém lại… còn Chú Ba Bình, người cựu binh từng tham chiến trận đánh này thì nói bằng một giọng thật ngậm ngùi: Đồng đội chú khi ấy chỉ mới mười tám đôi mươi, nhiều người chưa biết đến tô hủ tiếu, ổ bánh mì ở chợ ra sao nói chi được nắm… cổ tay cô hàng xóm! Họ ngã xuống khi còn quá quá trẻ. Ở đây người ta làm đám giổ tập thể hàng năm. Cũng trong trận đánh này nhà văn Lê Vĩnh Hòa (Đoàn Thế Hối) - người góp phần định hình vóc dáng văn chương Nam bộ đã hy sinh. Ông ngã xuống ngay chính mũi chính diện nơi chịu nhiều bom đạn nhất của kẻ thù.
Phát triển nhưng không phải bằng mọi giá
Với diên tích tự nhiên 1.602,4 km2, dân số chưa đến 1 triệu người, là đứa “em út” trong đại gia đình Hậu Giang lớn, khi chia ra đứa em ấy giống như được ra riêng trong bối cảnh trăm bề thiếu thốn và có lẻ chính sự nghèo khó đã làm cho tập thể lãnh đạo Đảng bộ Hậu Giang càng hiểu hơn về trách nhiệm của mình. Cũng là bài học từ lòng dân, từ thực tiễn sinh động trong đời sống, nhưng Hậu Giang đã vận dụng một cách đầy sáng tạo để đến hôm nay, sau gần hơn một thập kỷ "ra riêng" có thể nói rằng dóc dáng hình hài của một chàng trai trẻ đầy sung mãn đã được đình hình và ngày càng lớn lên, đẹp ra.

Nhà đầu tư tìm đến Hậu Giang là tìm đến với một vùng đất mà ở đó không chỉ hứa hẹn về tiềm năng kinh tế, về những chính sách mời gọi đầy hấp dẫn mà họ còn thấy đâu đó thấp thoáng bóng dáng sự thân thiện, hào sảng, khí khái của con người nơi đây. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa là những yếu tố luôn được xem trọng hàng đầu trong chiến lược kinh doanh của bất cứ doanh nhân nào và Hậu giang thì dường như luôn trong tâm thế sẳn sàng thỏa mãn đối với bất cứ ai tìm đến trên tinh thần hợp tác để phát triển xứ sở quê hương.
Hội nghị với chủ đề Hậu Giang - Tiềm năng đầu tư và phát triển tổ chức ngày 28/9 vừa qua, phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hậu Giang Đồng Văn Thanh phát biểu: “Với tiềm năng, lợi thế nêu trên, tỉnh sẽ tập trung kêu gọi đầu tư vào bốn lĩnh vực: Đầu tư hạ tầng các khu công nghiệp; xây dựng chợ đầu mối nông sản, đầu tư các nhà máy chế biến và tiêu thụ nông sản; khu nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao và xây dựng cơ sở hạ tầng du lịch…”. Cũng tại Hội nghị này Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng, đây là cơ hội tốt để các đối tác đầu tư trong và ngoài nước có cái nhìn toàn diện, sâu sắc, cập nhật hơn về tiềm năng, thế mạnh, văn hóa và con người Hậu Giang. Đặc biệt là nắm bắt rõ những chính sách, dự án kêu gọi đầu tư nhằm tìm kiếm cho mình những cơ hội đầu tư, kinh doanh hiệu quả cũng như chia sẻ khuyến nghị mang tính xây dựng về chính sách, giúp tỉnh phát triển nhanh, bền vững dựa trên đổi mới mô hình tăng trưởng nâng cao năng suất và sức cạnh tranh trong giai đoạn mới.
Người đứng đầu Chính phủ cũng cho rằng con số đầu tư vào Hậu Giang còn khiêm tốn nhưng đây là con số thực, "ít mà làm chắc" chứ không tổ chức rầm rộ nhưng triển khai ít. "Doanh nghiệp cần có chiến lược kinh doanh dài hơi, bền vững ở địa phương, đề cao bảo vệ môi trường và phối hợp với chính quyền địa phương tháo gỡ vướng mắc", Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh.
“Ít mà làm chắc” tôi thật sự tâm đắc với nhận xét này của Thủ tướng Nguyên Xuân Phúc, bởi cái sự “chắc” này nó khẳng định trách nhiệm của lảnh đạo địa phương với với nhân dân, với xứ sở quê hương mình. Tôi đã từng chứng kiến những sự “ra quân” rầm rộ, những lễ động thổ hoành tráng, những con số màu hồng trong các báo cáo về kết quả mời gọi đầu tư… để rồi sau đó là hàng loạt đất đai bị hoang phế, rồi môi trường bị xâm hại, đời sống người dân bị xáo trộn và biết bao nhiêu là hệ quả khác vì “cần nhiều mà không chắc”, thậm chí có nơi một số nhà đầu tư còn lợi dụng, thao túng, chi phối cán bộ địa phương… và khi ấy chính sách mời gọi đầu tư của địa phương sẽ là tác dụng ngược, không ít trường hợp cứ như là “rước voi về dày mả tổ” trên chính quê hương mình.
Hậu Giang đang đi từng bước chân vững chắc trên chính đôi chân của mình đó là điều khẳng định không còn gì bàn cãi, vùng đất lành này đã, đang và sẽ tiếp tục dang tay đón nhận những cánh chim phương xa về đáp lại, ở đó có thể còn nhiều khó khăn phía trước, nhưng rõ ràng các chính sách ưu đãi, các thủ tục hành chính… đang được Đảng bộ và chính quyền Hậu Giang hoàn thiện theo hướng ưu việt nhất nhằm đảm bảo thỏa mãn các yêu cầu hợp tác cùng phát triển đối với nhà đầu tư và điều cuối cùng mà tôi muốn gửi gắm đến bạn đọc đó là tình cảm của người dân miền đất Hậu Giang này - những con người vốn dĩ hiền hòa, chơn chất hào sảng, nghĩa khí, họ mang trong người dòng máu khi vượt sông Tiền. Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả… sang bên kia sông Hậu và hình thành nên cốt cách truyền đời.

Ý kiến phát biểu kết luận Hội nghị Hậu Giang - Tiềm năng đầu tư và phát triển tổ chức ngày 28/9 của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc - nguồn Văn phòng Chính Phủ): “ít mà làm chắc còn hơn nói nhiều mà làm ít”. Qua Hội nghị này, niềm tin của nhà đầu tư vào Hậu Giang ngày càng rõ nét, Thủ tướng nhìn nhận.
Về tầm nhìn, định hướng phát triển của tỉnh Hậu Giang, Thủ tướng nêu rõ nhất thiết phải đặt trong tầm nhìn phát triển tổng thể của vùng Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), là một bộ phận hữu cơ thống nhất, không thể tách rời của vùng. Vùng ĐBSCL cần một quy hoạch chung, trên cơ sở đó, Hậu Giang và các tỉnh khác có thể phân công lao động, cùng hợp tác, cùng phát triển. Tuy nhiên, mỗi tỉnh cũng cần có cách làm sáng tạo.
Các cấp chính quyền phải thật sự cầu thị, lắng nghe, tạo điều kiện tốt nhất cho nhà đầu tư, để Hậu Giang được như lời một doanh nghiệp ví von “Hậu Giang gạo trắng nước trong/Ai đi đến đó thì không muốn về”.